
ĐỘI TUYỂN QUỐC GIA ANH
Được kỳ vọng như một “Thế hệ vàng” của bóng đá Anh, nhưng ngay cả khi những John Terry, Rio Ferdinand, Frank Lampard, Steven Gerrard, David Beckham, Joe Cole, Michael Owen… đạt đến độ chín muồi ở EURO 2004 và World Cup 2006, “Tam Sư” vẫn chưa thể bước lên đỉnh vinh quang, điều mà thế hệ đàn anh của họ đã làm được vào năm 1966 khi VCK World Cup được tổ chức trên sân nhà. Không còn quá nhiều cơ hội, World Cup 2010 sắp tới tại Nam Phi có thể sẽ là “canh bạc quốc tế” cuối cùng của lứa cầu thủ tài năng nói trên! Dưới sự dẫn dắt của Fabio Capello, đội tuyển Anh đã có bước chuyển mình đáng kể so với thời Sven-Goran Eriksson và Steve McClaren còn nắm quyền. Không còn là tập hợp của các ngôi sao, đội quân của Don Fabio đã trở thành một tập thể đoàn kết, có tổ chức và kỷ luật cao, với lối chơi đồng đội hiệu quả cùng tinh thần quyết chiến quyết thắng. Bằng chứng là đội tuyển Anh đã sớm giành vé tới Nam Phi sau mạch 8 trận toàn thắng, trong đó đáng chú ý là đội bóng xứ Sương mù đã vượt qua Croatia ở cả hai lượt trận. Cần phải nhắc lại rằng, Croatia chính là đối thủ từng khiến “Sư tử Anh” phải ôm hận ngồi nhà xem Euro 2008.
[Đội tuyển quốc gia Anh]
NHỮNG LẦN THAM DỰ WORLD CUP
12 lần. Vào các năm: 1950, 1954, 1958, 1962, 1966, 1970, 1982, 1986, 1990, 1998, 2002, 2006.
ĐƯỜNG ĐẾN NAM PH
IGóp mặt tại bảng 6, vòng loại World Cup khu vực Châu Âu, đội tuyển Anh đã giành chiến thắng trong 8 trận liên tiếp. Họ chỉ chịu để thua duy nhất một trận trước Ukraine khi đã chắc chắn có được chiếc vé tham dự VCK. Vượt qua vòng loại với 34 bàn thắng, đội tuyển Anh cho thấy một hiệu suất ghi bàn thực sự đáng nể. Với tổng cộng 9 bàn thắng trút vào lưới Croatia qua hai lượt trận, “Tam Sư” ngạo nghễ đến Nam Phi bỏ sau lưng món nợ lớn đã được trả cả gốc lẫn lãi.
ĐIỂM MẠNH
Chiến thuật. Anh không có nhiều cầu thủ xuất sắc cho một số vị trí nhất định, nhưng họ có thủ lĩnh cho mỗi khu vực trên sân và nhờ đó các chiến thuật của đội tuyển được xây dựng xung quanh những cầu thủ quan trọng này. Rất khó để ngăn được, nếu tuyển Anh tổ chức phản công, và khi họ đang giữ bóng cũng không dễ để gây áp lực nhằm lấy bóng của họ. Đội luôn biết cách tận dụng tốt nhất khả năng của mình, điều đó lý giải tại sao Anh luôn là một mối đe dọa với các đội đối đầu.
ĐIỂM YẾU
Đáng lo ngại là mỗi khu vực của tuyển Anh đều có những điểm yếu nhỏ, gộp lại tạo thành một yếu điểm lớn chống lại đội. Vì vậy, trong các trận giao hữu, Anh luôn nỗ lực kiểm soát bóng, mỗi khi đoạt được bóng hay có bóng, họ cố gắng đưa bóng tới vị trí tốt nhất của mình. Pháp, Tây Ban Nha và Brazil là các đội bóng kỵ giơ của Anh. Và mặc dù vẫn còn chút vấn đề nhỏ bên ngoài sân cỏ, thì câu hỏi lớn nhất vẫn là dành cho số 9 và vị trí thủ môn, những vị trí thường xuyên gây thất vọng.
NHỮNG NGÔI SAO
Không khó để chỉ ra những ngôi sao lừng lẫy tên tuổi đang khoác áo đội tuyển Anh. Trên hàng công, lá cờ đầu Wayne Rooney ngày một trưởng thành. Kỹ năng ghi bàn ngày càng được hoàn thiện, Rooney cho thấy trọng trách ghi bàn cho Tam Sư được đặt hết lên đôi vai anh là hoàn toàn đúng đắn. Trong khi đó trải đều trên các tuyến, Fabio Capello cũng không thiếu những cầu thủ đẳng cấp quốc tế để phục vụ cho những toan tính của mình. Với sự góp mặt của “người không phổi” Frank Lampard cùng với Steven Gerrard ở tuyến giữa, John Terry và Rio Ferdinand ở hàng hậu vệ, mọi phương án tấn công cũng như phòng ngự của tuyển Anh sẽ trở nên nhuần nhuyễn hơn rất nhiều.
HUẤN LUYỆN VIÊN
Sau những thành công tại Serie A với AC Milan, AS Roma và Juventus cũng như hai lần giành chức vô địch La Liga cùng Real Madrid, Fabio Capello bước vào một cuộc phiêu lưu mới khi đặt bút ký vào bản hợp đồng dẫn dắt đội tuyển Anh. Đây là lần đầu tiên chiến lược gia người Italia này dẫn dắt một đội tuyển quốc gia tham dự World Cup. Tuy nhiên cũng như những lần trước đó, Don Fabio không mất nhiều thời gian để làm thay đổi một đội bóng. Ông đã truyền được nguồn cảm hứng và sự tự tin cho các cầu thủ, biến đội tuyển Anh từ những ngôi sao riêng lẻ trở thành một tập thể mạnh mẽ, thống nhất và rất khó bị đánh bại. Không thể phủ nhận ảnh hưởng lớn lao của Capello khi giúp tuyển Anh vượt qua vòng loại World Cup 2010 đầy thuyết phục. Và sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu ông tiếp tục thành công tại Nam Phi mùa hè tới.
KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ
Đó chính là những chiến thắng không thể quên tại World Cup 1966 trên sân nhà trước Argentina tại tứ kết và trận chung kết lịch sủ với Tây Đức nơi mà Geoff Hurst lập kỷ lục tới nay vẫn chưa ai phá được là ghi hattrick tại trận chung kết của một giải World Cup. Sau 90 phút thi đấu căng thẳng với tỷ số hòa 2-2, Geoff Hurst đã ghi 2 bàn trong 2 hiệp phụ để mang về cho đội tuyển Anh chức vô địch World Cup đầu tiên và cũng là duy nhất cho tới nay.
Huấn luyện viên: Fabio Capello
Thủ môn: Joe Hart (ManchesterCity), David James (Portsmouth), Robert Green (West Ham)
Hậu vệ: Jamie Carragher (Liverpool), Ashley Cole (Chelsea), Ledley King (Tottenham), Rio Ferdinand (Manchester United), Glen Johnson (LIverpool), John Terry (Chelsea), Matthew Upson (West Ham), Stephen Warnock (Aston Villa)
Tiền vệ: Gareth Barry (Manchester City), Michael Carrick (Manchester United), Joe Cole (Chelsea), Steven Gerrard (Liverpool), Frank Lampard (Chelsea), Aaron Lennon (Tottenham), James Milner (Aston Villa), Shaun Wright-Phillips (Manchester City)
Tiền đạo: Peter Crouch (Tottenham), Jermain Defoe (Tottenham), Emile Heskey (Aston Villa), Wayne Rooney (Manchester United)
2.MỸ

ĐỘI TUYỂN QUỐC GIA MỸ
Người ta thường cho rằng, nước Mỹ không có truyền thống về bóng đá. Điều này không hoàn toàn đúng sự thật! Năm 1930, đội tuyển Mỹ đã có mặt ở Cup Thế giới lần đầu tiên được tổ chức tại Uruguay. Với nòng cốt phần lớn là các sinh viên, đội tuyển xứ Cờ Hoa gây bất ngờ khi lọt vào đến vòng bán kết và chỉ chịu dừng bước khi gặp Argentina. Năm 1950, tại Brazil các chú Sam lại một lần nữa làm Thế giới ngỡ ngàng khi hạ gục tuyển Anh, đội bóng được coi là xuất sắc nhất của giải đấu đó. Mặc dù vậy, phải sau đó 40 năm tại Italia 1990 người ta mới thấy sự xuất hiện trở lại của tuyển Mỹ để rồi sau đó 4 năm, họ có được vinh dự tổ chức World Cup 1994 trên sân nhà. Kể từ đó với tiềm lực kinh tế mạnh mẽ, bóng đá Mỹ ngày càng phát triển và đủ sức đưa mình ra biển lớn. Dưới sự dẫn dắt của Huấn luyện viên Bob Bradley, nhiều ngôi sao tiềm năng đã được khai sáng và kết hợp với những cái tên đã thành danh trên đấu trường quốc tế như Landon Donovan, Tim Howard hay Clint Dempsey để trở thành một đội quân “không bao giờ biết đầu hàng”. Điều đó đã phần nào được thể hiện khi tuyển Mỹ xuất sắc giành vị trí thứ 2 tại Confederations Cup 2009.
[Đội tuyển quốc gia Mỹ]
NHỮNG LẦN THAM DỰ WORLD CUP
7 lần. Vào các năm : 1930, 1950, 1990, 1994, 1998, 2002, 2006.
ĐƯỜNG ĐẾN NAM PHI
Vòng loại World Cup khu vực CONCACAF có tổng cộng 4 vòng đấu và đội tuyển Mỹ chỉ phải tham gia từ vòng 2. Tại đây, họ không gặp chút khó khăn nào khi đánh bại đội bóng nhược tiểu Barbados với tổng tỷ số 9-0 sau hai lượt trận để bước vào vòng 3. Với sức mạnh vượt trội so với những đội bóng cùng bảng, tuyển Mỹ tiếp tục giành thắng lợi 5 trong số 6 trận và chỉ chịu thua trước Trinidad và Tobago tại Port Of Spain khi đã chắc chắn có được ngôi đầu bảng 1 (vòng 3). Tại vòng đấu thứ 4, tuyển Mỹ đã có một khởi đầu suôn sẻ khi họ có được chiến thắng trong trận đấu trước kình địch Mexico. Tuy nhiên, hành trình tiếp theo thật sự gian nan với đội quân của xứ Cờ Hoa khi họ để El Salvador cầm hoà 2-2 và Costa Rica đánh bại với tỷ số 3-1. Nhưng với bản lĩnh của mình, tuyển Mỹ vẫn kết thúc vòng đấu bảng với vị trí dẫn đầu.
ĐIỂM MẠNH
Như Mỹ đã thể hiện khi vào tới chung kết Confederations Cup mùa hè trước, họ là một tập thể đoàn kết, chơi nhịp nhàng và rất quyết liệt khi cần thiết, họ có thể đánh bại bất cứ đối thủ nào – thậm chí là Tây Ban Nha. Đội tự hào có một số tên tuổi mà các Fan hâm mộ Châu Âu đều dễ nhận ra, nhưng nhiệt huyết và sự khao khát chiến thắng của họ mới là điểm cần nhắc tới nhiều hơn.
ĐIỂM YẾU
Những ngôi sao và các cầu thủ còn lại luôn cần phải cố gắng để tạo ra nhiều hơn những cơ hội tấn công. Donovan là một trong số ít những cầu thủ của đội có thể tạo ra khác biệt. Một cầu thủ khác là Clint Dempsey nhưng còn phải xem liệu những cầu thủ đó có mang lại được thành công với những gánh nặng không nhỏ trên vai hay không.
NHỮNG NGÔI SAO
Trong những năm gần đây, khi nhắc đến đội tuyển Mỹ người ta không thể không nhắc đến Landon Donovan, tiền đạo số 1 của Los Angeles Galaxy. Anh xứng đáng được coi là “thương hiệu Mỹ” khi đang thể hiện rất tốt những phẩm chất của một sát thủ điển hình trong màu áo của đội tuyển quốc gia cũng như tại các CLB mà mình thi đấu. Kết thúc giải Nhà nghề Mỹ (MLS), Donovan cập bến Goodison Park của Everton theo dạng cho mượn một phần để thích nghi với bóng đá đỉnh cao trước khi góp mặt vào ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, một phần là để "quảng bá" hình ảnh và chất lượng của bóng đá Mỹ tại Premier League. Donovan được kỳ vọng sẽ là một trong những chân sút hàng đầu tại Nam Phi mùa hè tới. Hỗ trợ Donovan toả sáng là một loạt các hảo thủ đang chinh chiến ở trời Âu như: Oguchi Onyewu, Michael Bradley, Jozy Altidore, Tim Howard and Clint Dempsey.
HUẤN LUYỆN VIÊN
Bob Bradley ban đầu chỉ được bổ nhiệm như một HLV tạm quyền thế nhưng chuỗi 10 trận bất bại ngay sau đó nhanh chóng thuyết phục được BLĐ đội tuyển đưa ra một hợp đồng bền vững hơn. Bất cứ ai còn nghi ngờ vào năng lực của Bradley đều phải nín lặng khi những học trò mà ông dẫn dắt giành được vị trí thứ 2 tại Confederations Cup 2009. Ở giải đấu đó, dù phải lách qua khe cửa hẹp để lọt vào bán kết, nhưng chiến thắng vang dội trước Tây Ban Nha tại bán kết đã khiến mọi đánh giá về “đội quân không bao giờ biết đầu hàng” được nhìn nhận lại từ một góc nhìn hoàn toàn khác.
K
HOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ
Đó chính là hành trình của đội tuyển xứ cờ hoa tại World Cup 2002. Đánh bại Bồ Đào Nha trong trận đấu đầu tiên của bảng D với tỷ số 3-2 và sau khi vượt qua vòng bảng họ lại hạ tiếp đối thủ truyền kiếp Mexico 2-0 để tiến vào đến tứ kết và chỉ chịu dừng bước trước trước một đội tuyển Đức với huyền thoại Oliver Kahn đang ở đỉnh cao của phong độ. Mặc dù chơi hay hơn đối thủ và có một loạt cơ hội ghi bàn rõ rệt, đội tuyển Mỹ đã không làm tung lưới được khung thành của Kahn và đành chịu thúc thủ với tỷ số chung cuộc 1-0.
Huấn luyện viên: Bob Bradley
Thủ môn: Brad Guzan (Aston Villa), Tim Howard (Everton), Marcus Hahnemann (Wolves)
Hậu vệ: Carlos Bocanegra (Rennes), Jonathan Bornstein (Chivas USA), Steve Cherundolo (Hannover), Jay DeMerit (Watford), Clarence Goodson (IK Start), Oguchi Onyewu (AC Milan), Jonathan Spector (West Ham)
Tiền vệ: DaMarcus Beasley (Rangers), Michael Bradley (Borussia Moenchengladbach), Ricardo Clark (Eintracht Frankfurt), Clint Dempsey (Fulham), Landon Donovan (Los Angeles Galaxy), Maurice Edu (Rangers), Benny Feilhaber (AGF Aarhus), Stuart Holden (Bolton), Jose Torres (Pachuca)
Tiền đạo: Jozy Altidore (Hull), Edson Buddle (Los Angeles Galaxy), Robbie Findley (RealSaltLake), Herculez Gomez (Pachuca)
3.ALGERIA

ĐỘI TUYỂN QUỐC GIA ALGERIA
Algeria đánh dấu sự trở lại của mình sau 24 năm vắng mặt tại các VCK World Cup khi xuất sắc giành được tấm vé đến Nam Phi từ tay đối thủ truyền kiếp Ai Cập sau trận Play-off đầy căng thẳng hồi tháng 11/2009. Được biết đến với biệt danh “Những con cáo sa mạc”, nhưng kể từ khi góp mặt ở Mexico năm 1986, Algeria chưa có thêm lần nào xuất hiện tại các VCK Wold Cup sau đó. Mặc dù vậy, lần trở lại này của họ hứa hẹn sẽ đem đến ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh một luồng gió mới tràn đầy cảm xúc. Mạnh mẽ, hoang dã nhưng không kém phần tinh tế, Algeria sẽ vào cuộc với niềm tin quyết thắng, niềm tin đủ giúp họ đi vào lịch sử tại Nam Phi.
[Đội tuyển quốc gia Algeria]
NHỮNG LẦN THAM DỰ WORLD CUP
2 lần. Vào các năm: 1982 và 1986
ĐƯỜNG ĐẾN NAM PHI
Con đường đến Nam Phi của Algeria không hề bằng phẳng. Tại vòng loại thứ hai, khu vực Châu Phi, họ nằm cùng bảng 6 với Gambia, Senegal và Liberia. Ngay trong trận ra quân họ đã bị Senegal vượt qua với tỷ số 1-0. Hai trận đấu tiếp theo đó họ cũng chỉ thắng một trận trước Liberia và tiếp tục để thua một trận trước Gambia. Ít ai nghĩ rằng Algeria sẽ tiếp tục có mặt ở vòng loại thứ 3, nhưng bằng một nỗ lực phi thường các “Chú cáo sa mạc” đã cán đích ở vị trí đầu tiên và trở thành đội bóng duy nhất của bảng giành quyền đi tiếp. Cũng như ở vòng loại thứ 2, Algeria tiếp tục gặp khó khăn khi bảng C, vòng loại thứ 3 có sự góp mặt của nhà đương kim vô địch Châu Phi, Ai Cập. Cuộc đua giành chiếc vé đến Nam Phi của hai đội bóng được coi là mạnh nhất bảng đấu trên cuối cùng đã phải kết thúc bằng trận quyết chiến tại Khartoum, Sudan với thắng lợi của Algeria. Đây có thể được coi là trận đấu vô tiền khoáng hậu bởi tại vòng bảng, cả hai đều có cùng 13 điểm với hiệu số bàn thắng bại là 9-4.
ĐIỂM MẠNH
Nếu Algeria thành công trong việc đưa hình ảnh của đội trở lại với bóng đá thế giới, thì chủ yếu là nhờ sự tươi mới và kỷ luật trong đội hình trẻ trung của họ. Trong quá khứ, các Fennecs (biệt dành của đội tuyển Algeria) thường thi đấu thất vọng bởi họ thiếu ổn định và kém chuyên nghiệp, nhưng điều đó giờ đã khác. Xem đội thi đấu tại vòng loại ta có thể nhận ra điều này. Vững vàng hơn, đồng đều hơn và đặc biệt là thi đấu đồng đội hơn. Ai Cập, đương kim vô địch Châu Phi có thể chứng minh điều đó. Algeria thắng hay thua cũng vẫn là một đội bóng rất chuyên nghiệp.
ĐIỂM YẾU
Nếu có một điểm yếu mà bạn không nên có tại một kỳ World Cup, thì đó là không có khả năng thi đấu xa nhà. Đáng buồn thay, đó chính là những gi Algeria gặp phải. Thật vậy, kể từ năm 2003, Algeria mới chỉ thắng một đến hai trận trên sân khách. Ngay cả khi World Cup diễn ra tại sân trung lập, các Fennecs cũng sẽ gặp không ít khó khăn với nhược điểm nguy hiểm này. Mặt khác, đội cũng không có tiền đạo thực thụ nào.Ghezzal không thể phát triển được tiềm năng của mình, Djebbour không phải là cầu thủ đẳng cấp cao và Saifi thì bắt đầu già đi. Đây là vấn đề mà HLV Saadane phải nhanh chóng điều chỉnh nếu ông muốn đội tuyển của mình – đại điện duy nhất của thế giới Ả-rập, làm được điều gì đó tại World Cup.
NHỮNG NGÔI SAO
Cầu thủ ghi bàn thắng quyết định giúp Algeria có mặt tại Nam Phi, Antar Yahia chính là ngôi sao trong đội bóng của mình. Yahia khá nổi bật với lối chơi công thủ toàn diện, sút phạt rất nguy hiểm. Bên cạnh anh Madjid Bougherra, Nadir Belhadj cùng thủ môn Lounes Gaouaoui cũng hợp thành một hàng thủ vững chắc đủ để đối đầu với bất cứ khó khăn nào. Tuyến giữa của Algeria cũng mạnh mẽ hơn khi có mặt tiền vệ đội trưởng Yazid Mansouri với tầm ảnh hưởng rất rộng. Hợp sức với anh là bộ đôi Karim Ziani and Mourad Meghni chơi đầy sáng tạo, luôn là ngòi nổ cho những cuộc tấn công nguy hiểm của “bầy cáo sa mạc”. Cuối cùng là trên hàng công, tiền đạo Karim Matmour đang dần hoàn thiện mình ở hành lang cánh phải giúp cho sức mạnh của Algeria được trải đều trên cả 3 tuyến.
HUẤN LUYỆN VIÊN
Kết thúc sự nghiệp cầu thủ không mấy thành công của mình tại quê nhà cũng như một thời gian ngắn tại Pháp dưới màu áo Rennes, Rabah Saadane nhanh chóng bắt tay vào lĩnh vực huấn luyện. Ông khởi đầu công việc mới của mình bằng cách dẫn dắt một số đội bóng trẻ trong nước. Năm 1982, ông là một phần của đội ngũ huấn luyện đưa Algeria tới tranh tài tại Espana 1982. Bốn năm sau, ông trở thành HLV trưởng của đội tuyển quốc gia, nhưng nỗ lực giúp đội nhà tiến sâu tại VCK World Cup 1986 không thành khi họ phải dừng bước tại vòng bảng. Rabah Saadane đã phải trả giá cho thành tích nghèo nàn của mình bằng một quyết định sa thải. Sau đó ông trở lại dẫn dắt Algeria vài lần nữa vào các năm 1999, 2003-2004 nhưng phải đợi đến lần tái ngộ “bầy cáo” năm 2007, Rabah Saadane mới “ấm chỗ” được cho đến ngày hôm nay. Ở cấp độ CLB, thành tích đáng chú ý nhất của Rabah Saadane là vô địch CAF Champions League với Raja Casablanca năm 1989 và vô địch Arab Champions League với ES Setif năm 2007.
KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ
Tất cả người Algeria đều đồng ý là khoảng khắc đáng nhớ nhất của bóng đá Algeria chính là chiến thắng trước Tây Đức tại World Cup 1982. Đương kim vô địch Tây Đức gặp tân binh lần đầu tham gia World Cup - chiến thắng 2-1 của Algeria nhờ phong độ tuyệt vời của bộ tứ Assad, Belloumi, Madjer và Fergani thực sự làm đảo lộn mọi dự đoán trước trận đấu.
Huấn luyện viên: Rabah Saadane
Thủ môn: Lounes Gaouaoui (ASO Chlef), Faouzi Chaouchi (Entente Setif), Mohamed Lamine Zemmamouche (MC Alger), M'bohi Rais Ouheb (Slavia Sofia, Bulgaria)
Hậu vệ: Abdelkader Laifaoui (Entente Setif), Madjid Bougherra (Rangers), Carl Medjani (Ajaccio), Rafik Halliche (Nacional Madeira), Anther Yahia (Bochum), Habib Belaid (Boulogne-sur-Mer), Nadir Belhadj (Portsmouth), Djamel Mesbah (Lecce)
Tiền vệ: Hassan Yebda (Portsmouth), Medhi Lacen (Racing Santander), Yazid Mansouri (Lorient), Adlene Guedioura (Charleroi), Riad Boudebouz (Sochaux), Djamel Abdoun (Nantes), Fouad Kadir (Valenciennes), Mourad Meghni (Lazio), Karim Ziani (Wolfsburg), Karim Matmour (Borussia Moenchengladbach)
Tiền đạo: Abdelkader Ghezzal (Siena), Rafik Djebbour (AEK Athens), Rafik Saifi (Istres)
4.SLOVENIA

ĐỘI TUYỂN QUỐC GIA SLOVENIA
Chỉ là một quốc gia nhỏ bé với 2 triệu dân, thế nhưng Slovenia đã ghi được dấu ấn không nhỏ trong ngôi nhà chung của bóng đá Thế giới kể từ khi họ tách rời khỏi Liên bang Nam Tư vào năm 1991. Khi chứng kiến họ vượt qua những Ba Lan, Cộng hòa Séc và đặc biệt là Nga với dân số 142.000.000 để có được chiếc vé đến Nam Phi mới thấy được đó quả là một chiến tích thần kỳ. Lần thứ 2 góp mặt trong ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh, đội bóng của quốc gia non trẻ này vẫn đặt quyết tâm cao bất chấp các tỷ lệ cược cho thành công của họ đang ở mức cao nhất.
[Đội tuyển quốc gia Slovenia]
NHỮNG LẦN THAM DỰ WORLD CUP
1 lần. Vào năm 2002.
ĐƯỜNG ĐẾN NAM PHI
Ngay sau lễ bắt thăm vòng loại World Cup 2010 khu vực Châu Âu, giới chuyên môn đều nhận định, Cộng hoà Séc và Ba Lan sẽ là hai cái tên đứng đầu tại bảng 3. Tuy nhiên, mọi diễn biến sau đó đã chứng minh điều ngược lại và Slovenia và Slovakia mới là những người có mặt tại Nam Phi vào mùa hè này. Thành công của Slovenia dựa trên một hàng phòng ngự được cho là tốt nhất trong toàn bộ khu vực Châu Âu. Thật vậy, khi vòng loại World Cup 2010 kết thúc, chỉ duy nhất Hà Lan có số bàn thua thấp hơn so với Slovenia. Thế nhưng điều đó chỉ chính xác về mặt thống kê, bởi đoàn quân của Bert van Marwijk để thủng lưới 2 lần sau 8 trận với những đối thủ dưới tầm. Trong khi đó, Slovenia cũng chỉ mất 4 lần vào lưới nhặt bóng ở 10 trận đấu trước những đối thủ xứng tầm. Vượt qua vòng loại ở vị trí thứ 2 bằng một thành tích đáng tự hào khi có được 6 trận thắng, 2 trận hoà và 2 trận thua, Matjaž Kek và các học trò bước vào loạt trận play-off với đội tuyển Nga. Bất chấp những nỗ lực đầy ấn tượng trước đó của Slovenia, tuyển Nga vẫn được đánh giá rất cao so với đối thủ. Điều đó có có vẻ đã đúng khi đội khách sớm để thủng lưới 2 bàn và rơi vào thế bất lợi. Nhưng trong thời khắc quyết định Slovenia vẫn không chịu đầu hàng số phận. Bàn thắng ở những phút cuối trận của Nejc Pecnik đã làm sống dậy hy vọng cho 2 triệu người Slovenia. Không bỏ lỡ cơ hội còn sót lại, trong trận lượt về Zlatko Dedic đã ghi bàn thắng duy nhất giúp đội nhà tiến tới cuộc phiêu lưu đầy cảm xúc tại Nam Phi.
ĐIỂM MẠNH
Như có tảng đá lớn nơi hàng phòng ngự khiến các đội khác không thể vượt qua. Tính cả hai trận Playoff, Slovenia mới chỉ thủng lới 6 bàn trong 12 trận đã đấu. 4 bàn được ghi trước trận Playoff. Kỷ lục này chỉ kém Hà Lan, nhưng họ lại chơi ít hơn hai trận so với Slovenia.
ĐIỂM YẾU
Sức mạnh chiều sâu là một vấn đề, đặc biệt ở hai cánh và tuyến tiền vệ. Mirnes Sisic đã không đá ở cấp CLB vài tháng và không được gọi lên tuyển trong một số trận đấu gần đây, vậy nên sẽ không cầu thủ nào thay thế được cho Valter Birsa và Andraz Kirm.
NHỮNG NGÔI SAO
Sức mạnh của Slovenia được xây dựng trên nền tảng đóng góp của cả một tập thể đoàn kết cùng tinh thần phấn đấu cao. Nhưng không thể phủ nhận trong tay Matjaž Kek vẫn có những cá nhân đầy tài năng. Milivoje Novakovic, người ghi năm bàn thắng ở vòng loại, dù đã bước qua tuổi 30 nhưng vẫn đang ở đỉnh cao phong độ. Thủ môn Samir Handanovic và tiền vệ đội trưởng Robert Koren cũng là những cầu thủ trụ cột không thể thiếu của Slovenia.
HUẤN LUYỆN VIÊN
Matjaž Kek được biết đến từ khi còn là một cầu thủ với tài lãnh đạo thiên bẩm. Tuy nhiên, trong suốt sự nghiệp của mình, ông chỉ được chơi một trận duy nhất trong màu áo đội tuyển quốc gia vào năm 1992, khi đó ông đã ngoài 30 tuổi. Ở cấp CLB trong thời gian gắn bó với Maribo, ông đã đưa đội bóng này liên tiếp giành ngôi VĐ Slovenian PrvaLiga vào các năm 2001, 2002 và 2003. Năm 2006, Kek nhận nhiệm vụ huấn luyện cho đội U15 và U16 của Slovenia trước khi trở thành HLV trưởng đội tuyển quốc gia vào tháng 1 năm 2007. Hơn cả những gì mà người ta kỳ vọng vào ông, Matjaž Kek đã đưa Slovenia đến Nam Phi. “Một giấc mơ đẹp”, đúng như những gì ông đã nói sau chiến thắng trước “Gấu Nga”.
KHOẢNH KHẮC ĐÁNG NHỚ
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong lịch sử bóng đá Slovenia là trận đấu playoff lượt đi trên sân nhà với Ukraine tại vòng loại Euro 2000. Bàn thắng tuyệt đẹp của Milenko Acimovic ghi từ giữa sân ở phút thứ 83 đã mang lại chiến thắng chung cuộc 2-1 cho Slovenia. Ở trận lượt về, Slovenia đã thủ hòa 1-1 trên sân khách để dành vé tới dự Euro 2000.
Huấn luyện viên: Matjaz Kek
Thủ môn: Samir Handanovic (Udinese), Jasmin Handanovic (Mantova), Aleksander Seliga (Sparta Rotterdam)
Hậu vệ: Miso Brecko (FC Cologne), Bostjan Cesar (Grenoble), Branko Ilic (Lokomotiv Moscow), Matej Mavric-Rozic (Koblenz), Bojan Jokic (Chievo), Marko Suler (Ghent), Suad Filekovic (NK Maribor), Elvedin Dzinic (NK Maribor)
Tiền vệ: Andraz Kirm (Wisla Krakow), Robert Koren (Unattached), Valter Birsa (AJ Auxerre), Andrej Komac (Maccabi Tel Aviv), Dalibor Stevanovic (Vitesse Arnhem), Aleksander Radosavljevic (Larissa), Rene Krhin (Inter Milan)
Tiền đạo: Milivoje Novakovic (FC Cologne), Zlatko Dedic (VfL Bochum), Zlatan Ljubijankic (Ghent), Nejc Pecnik (Nacional Funchal), Tim Matavz (Groningen)


---> YTC <---





















"center>


